Tả cây bàng

Đất nước Việt Nam ta có rừng vàng biển bạc vì thế nên hệ sinh thái của chúng ta vô cùng đa dạng. Có rất nhiều những loại cây khác nhau. Có loại cây to, có loại cây nhỏ, có loại cho hoa có loại cho quả, có loại thân gỗ có loại thân mềm. Thế nhưng một trong những loại cây khá đặc biệt chính là cây  bàng.

Có thể nói, cây bàng là một trong những loài cây thân thuộc nhất đối với lứa tuổi học sinh. Ở mỗi các sân trường học ta đều vô tình bắt gặp hình ảnh cây bàng đứng sừng sững ở đó.  Không biết vì lí do gì mà đa số các trường học đều thích trồng loại cây này. Dù bất cứ lí do gì đi chẳng nữa chỉ biết rằng cây bàng đã ở đó đồng hành cùng lớp lớp các thế hệ học sinh.

Cây bàng là một loại cây thân gỗ, lá bàng to giống như lá mít vậy. Cứ mỗi mùa hè qua là bàng bắt đầu thay lá. Là bàng cũng có những đặc điểm rất riêng. Lúc mới nhú mầm thì có màu xanh nõn chuối, sau đó già trở nên màu xanh thâm, sau dần hơi ngả sang màu đỏ đô cho đến khi chiếc lá lìa cành thì nó chuyển sang màu vàng. Nếu bạn để ý kĩ lá bàng lúc màu đỏ bạn sẽ thấy nó thật đẹp, thơ mọng và hữu tình. Nó không đỏ như những bông hoa phượng cạnh đấy nhưng lại có màu phơn phớt đỏ pha lần chút màu xanh thẫm tạo nên màu đặc trưng của lá bàng.

Không chỉ có  lá bàng đặc biệt mà quả bàng cũng thật thú vị. Qủa bàng khi mới ra thì có màu xanh thẫm, sau đó chuyển sang màu vàng. Những đứa trẻ chơi đùa dưới sân thấy quả bàng chín trông rất thích mắt. Qủa bàng khi chín có thể ăn được nó có vị dơn dớt chua, thanh thanh, nhai ban đầu sẽ có cảm giác hơi chán nhưng dần quen sẽ cảm nhận được vị ngon ngọt quả bàng. Không những thế bàng rất cứng vì thế lũ trẻ có thể lấy quả bàng để chơi đánh mốt. Hoặc chũng có thể đi nhặt quả bàng về chơi đồ hàng. Thật giống như một món đồ chơi của tuổi thơ vậy.

Cây bàng lâu năm sẽ có thân cây khá to, chắc phải một vòng tay của đứa trẻ cấp một. Thân cây bàng là thân gỗ, vỏ ngoài có màu nâu sẫm, khi bạn bỏ lớp vỏ sần sùi bên ngoài ra bạn sẽ thấy được các lớp gỗ bên trong đều màu và mịn hơn. Thân cây bàng có thể đem về làm củi đun nếu như nó bị gãy hoặc chết.

Tán lá bàng xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ. Chiếc ô này có thể che bóng mát cho những nhóm học sinh chơi đùa dưới gốc cây. Thân cây không quá cao thì thế càng tạo được sự gần gũi với những đứa trẻ. Tán cây bàng thường xòe rộng ra xung quanh. Mỗi một lớp tán lá bàng như những chiếc tay vẫy chào lớp lớp học sinh. Mỗi mùa bàng thay lá cây trở nên trơ chụi biết bao. Những chiếc lá bàng rơi rụng rác cả một góc sân tạo thành một tấm thảm khổng lồ màu vàng. Những đứa trẻ chạy lại nhặt lá xâu lại hoặc làm thành những chiếc quạt.

Cây bàng thật là có tác dụng phải không? thường thường dưới gốc cây bàng để một chiếc ghế đá, cứ mỗi giờ ra chơi lại có những đôi bạn những nhóm bạn dắt tay nhau ra gốc bàng ngồi tâm sự kể chuyện. Những câu chuyện trẻ con cứ líu la líu lo thật vui nhộn hòa với tiếng ve mùa hè thì thật là một không gian sống động và hữu tình. Hay rồi có những đôi bạn đem sách đem truyện ra ngồi dưới gốc cây đọc hay ngồi dưới gốc cây học bài. Cây bàn như một nhân chứng cho sự trưởng thành, sự lớn lên của những đứa trẻ.

Thế rồi cây bàng còn có tuổi thọ khá là dài, lớp lớp học sinh cứ lớn dần rồi cũng bay ra xa khỏi ngôi trường thì lại có những lớp các em học sinh khác bước vào. Thế nhưng cây bàng vẫn đứng đó, đứng nhìn tất cả những người bạn học sinh mới với niềm vui tươi chào đón và tạm biệt những người bạn cuối cấp phải xa mái trường. Rồi giờ đây dưới gốc cây lại có những đứa trẻ ngồi đọc sách ngồi hàn huyên tâm sự nhưng rồi mỗi mùa lại là một nhóm đứa trẻ khác nhau.

Cây bàng gắn với tuổi thơ của rất nhiều người, gắn với những kỉ niệm của một thời học sinh, nơi đây lưu trữ biết bao những niềm vui nỗi buồn của một thời. Có những đứa trẻ dỗi bạn hay bị cô giáo mắng cũng tủi thân ra dưới gốc cây bàng ngồi khóc. Đó là là một thói quen một nơi yên tĩnh có thể trút hết những điều thầm kín trong lòng.

Cây bàng như một người bạn láng nghe những câu chuyện của những đưa học sinh, thế nhưng nó chỉ biết đứng đấy, cũng không thể nói được không thể kể được, không thể giúp gì được cho các bạn nhỏ. Nó chỉ là một vật vô tri vô giác được gười ta trồng ở dưới sân trường vô tình trở thành người bạn tri kỉ của lớp lớp thế hệ học sinh. Để rồi một mai này đây khi trở về ngôi trường thân yêu bạn sẽ có cảm giác được bao bọc, được hồi tưởng lại rất nhiều những kỉ niệm. Bởi những con người có thể lớn dần, cũng có người không quay lại trường nữa nhưng vẫn còn có một cây bàng lữu trữ tất cả vẫn đừng sừng sừng đó chờ đợi những đứa trẻ quay về.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *